Khúc nhạc dạo của trận h**n ** kéo dài hơn một giờ, Thượng Tuyết hai mắt mê loạn nhìn nữ nhân nằm nhoài trên người mình, cơ thể tuy uể oải nhưng thần trí vẫn còn rất tỉnh táo.Nữ nhân chiếm giữ lấy thân thể cùng trái tim của nàng, có thể giờ khắc này, trong lòng đang nghĩ tới người phụ nữ kia đi.Là cái người được gọi là "tỷ tỷ" Đặng Khuynh Nhan.Đặng Khuynh Nhan...Ý thức của Thượng Tuyết đột nhiên bừng dậy lên, nàng nhớ lại tờ giấy ghi chép được bảo tồn rất tốt ở trong thư phòng của Đặng Tuyển.Nét chữ thanh tú của Đặng Tuyển ở mặt trên tờ giấy ghi chép lại lời yêu thương của cô đối với Đặng Khuynh Nhan:Mà nữ nhân tên Đặng Khuynh Nhan kia, đối diện với những dòng chữ của Đặng Tuyển đều đưa ra lời giải thích:Đặng Tuyển chỉ là không muốn nhìn tới nó.Nàng yêu Đặng Tuyển, Đặng Tuyển yêu Đặng Khuynh Nhan, mà Đặng Khuynh Nhan...Đặng Khuynh Nhan... Vì sao lại không muốn yêu Đặng Tuyển?Đặng Tuyển, Đặng Tuyển —— người được Đặng Khuynh Nhan chọn.Như vậy, nàng Thượng Tuyết, là ai?"Làm sao vậy?" Đặng Tuyển thấy Thượng Tuyết mất tập trung, cho nên dừng hoạt động hỏi thê tử của mình."Lão công..." Thượng Tuyết ngơ ngác nhìn Đặng Tuyển."Hả?""..." Thượng Tuyết trầm mặc."Sao lại khóc?" Đặng Tuyển đưa tay ra nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt Thượng Tuyết, nhẹ giọng hỏi.Thượng Tuyết không trả lời, nhưng lại gắt gao ôm lấy Đặng Tuyển.Đặng Tuyển hơi sửng sốt, lập tức cười nói:"Sao thế? Không có việc gì.""Em ngày mai... Phải đi công tác..." Thượng Tuyết nói dối."Đi công tác?" Đặng Tuyển sững sờ trong chốc lát, có chút kỳ quái, "Sao chưa từng nghe em nhắc đến?""Sáng hôm nay mới nhận được điện thoại của bộ trưởng.""..." Đặng Tuyển thở dài, sau đó đứng dậy đi tới phòng tắm, không lâu sau quay trở lại ôm ngang người Thượng Tuyết còn đang đờ ra đi đến phòng tắm.Tiến vào phòng tắm, Đặng Tuyển thả Thượng Tuyết vào bồn tắm đầy nước bên trong, rồi đem những sợi tóc phân tán của Thượng Tuyết bỏ sang một bên, dịu dàng nói với nàng:"Đi tắm đi, tôi chuẩn bị hành lý cho em.""Dạ...""Đi công tác ở đâu?""Ở Hắc Long Giang." Đặng Tuyển dừng một chút:"Biết rồi, em tắm trước đi.""Dạ..."Chờ Thượng Tuyết tắm xong, Đặng Tuyển đã giúp Thượng Tuyết chuẩn bị hành lý xong xuôi, thấy Thượng Tuyết đi ra, Đặng Tuyển tiến lên trước một bước cầm lấy cái khăn mặt trong tay Thượng Tuyết, vừa nhẹ nhàng lau khô tóc Thượng Tuyết vừa nói:"Lát nữa tôi đi thư phòng lấy tài liệu. Em thay quần áo xong nhớ nghỉ ngơi, buổi trưa chúng ta ra ngoài ăn thuận tiện mua cho em mấy bộ áo quần mới, thời tiết ở bên Hắc Long Giang khá lạnh.""Không... Không cần đâu... Em chỉ đi có một tuần thôi." Thượng Tuyết có chút hoảng hốt, bởi vì nàng nói dối với Đặng Tuyển.Động tác trên tay Đặng Tuyển ngừng lại, cô để khăn mặt qua một bên, xoay người đi lấy máy sấy, còn nói với Thượng Tuyết:"Em có thể không cần mặc nhiều quần áo bên đó, nhưng mà những bộ em đang có đều là năm ngoái, và nó đã lỗi thời rồi.""..."Đặng Tuyển đứng ở trước mặt Thượng Tuyết, cầm máy sấy sấy tóc giúp nàng.Âm thanh ồ ồ của máy sấy làm cho đại não của Thượng Tuyết bắt đầu chạy xe không:Đi công tác...Viện cớ thôi.Nàng chỉ muốn bỏ chạy, muốn chạy trốn khỏi Đặng Tuyển.Đặng Khuynh Nhan đã trở lại, nàng nên rời khỏi sàn diễn, không phải sao?Vai phụ, sao có thể bù đắp được cho vai chính cơ chứ?Đúng là tự làm khổ mình.