–Phùng Thu không nhớ rõ mình đã hỏi dì Trương cách liên lạc với chị Tiểu Hạ như thế nào, cô cũng không nhớ rõ mình đã gọi điện cho chị Tiểu Hạ ra sao.Sau khi kết thúc cuộc gọi, cô chỉ nhớ được hai việc.Một là địa chỉ bệnh viện cậu nằm.Hai là chị Tiểu Hạ nói buổi sáng tình huống của cậu không ổn định, vốn dĩ chị ấy định cùng chị dâu tới bệnh viện, nhưng lúc gần xuất phát chị dâu lại không thoải mái lắm, cho nên quyết định đi tới bệnh viện khác gần đó, tạm thời không biết tình huống bên đó ra sao, mọi người bên chị ấy đang đợi tin tức.Bệnh viện cách thư viện tỉnh không quá xa.Phùng Thu bắt xe tới đó, cô lên tầng dựa theo địa chỉ mà chị Tiểu Hạ đưa. Khi vừa ra khỏi thang máy, Phùng Thu nghe thấy tiếng trò chuyện…“Đáng tiếc, không thể cứu được, mới có 16 tuổi thôi.”“Đúng vậy, nghe nói thành tích học tập rất tốt.”Trái tim đang treo lơ lửng của cô chợt rơi xuống đáy.Có thể do chạy một mạch lên đây nên chân Phùng Thu hơi nhũn ra, cả người cô giống như đánh mất sức lực, phải ngồi xổm xuống mặt đất.Khi giọt nước mắt rơi xuống nền gạch men, cô mới phát hiện mình đang khóc.“Phùng Thu.”Giọng nói xa lạ đột nhiên vang lên trên đỉnh đầu.Phùng Thu ngước nhìn, hai mắt ngấn lệ nhoè đi, cô thấy một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ. Đó là nam sinh xấp xỉ tuổi cô, nhưng cô lại không nhớ ra mình đã từng gặp ở đâu.Phùng Thu hơi ngẩn ngơ.Một người phụ nữ tiều tuỵ đi tới hỏi nam sinh lạ kia: “Bạn cháu à?”Nam sinh lạ mặt lắc đầu, sau đó lại nhìn cô: “Là bạn của Phùng Thanh ạ.”Tầm mắt Phùng Thu rõ hơn, cô có thể nhìn ra hình bóng Tạ Phùng Thanh từ trên khuôn mặt xinh đẹp nhưng tiều tuỵ của người phụ nữ đó.Người phụ nữ hơi khom người, vươn tay kéo Phùng Thu đứng lên.“Sao lại khóc tới mức đau lòng thế này, xảy ra chuyện gì hả?”Khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau, Phùng Thu phát hiện tay mình cực kỳ lạnh.Cô lắc đầu.Từ khuôn mặt người phụ nữ và cuộc trò chuyện vừa nãy của họ, Phùng Thu cũng có thể đoán ra thân phận giữa hai người.Thấy vẻ mặt họ mang theo sự tiều tuỵ nhưng không bi thương, nên trái tim rơi xuống đáy của Phùng Thu lại chậm rãi sống lại.“Cậu ấy… Tạ Phùng Thanh, cậu ấy…”Vừa cất tiếng, Phùng Thu mới phát hiện cổ họng mình đau rát, lời mới nói được một nửa thì không nói được nữa.Dường như người phụ nữ đoán được cô muốn hỏi gì, vì vậy nhẹ nhàng đáp: “Nó vẫn chưa tỉnh, nhưng tạm thời tình huống đã ổn định.”Phùng Thu nặng nề thở ra.Nam sinh lạ mặt đứng ở bên cạnh xen vào: “Nếu tình huống ổn định rồi thì cô và chú về nhà nghỉ ngơi trước đi.”Người phụ nữ nhìn phòng bệnh đóng chặt cửa ở cách đó không xa, nét mặt mang theo sự do dự.Nam sinh lạ mặt lại nói: “Hai người đã không ngủ một ngày một đêm rồi, người làm bằng sắt cũng không chịu được. Nó tỉnh lại mà biết cháu không khuyên được hai người, chắc chắn sẽ mắng cháu là đồ ăn hại.”Người phụ nữ nở nụ cười, nhưng khi bà ấy nghiêng đầu, Phùng Thu loáng thoáng thấy khóe mắt bà ấy ngấn lệ.“Được.” Khi quay đầu về phía bọn họ, cảm xúc của người phụ nữ dường như đã ổn định hơn: “Vậy cô chú về trước, cháu giúp cô tiếp đón…”Người phụ nữ dừng lại rồi nhìn về phía Phùng Thu, hình như không biết nên xưng hô với cô như thế nào.Phùng Thu: “Cháu tên Phùng Thu ạ.”“Cháu chính là Phùng Thu à.” Người phụ nữ bình tĩnh nhìn cô.Phùng Thu hơi sững sờ.Nhưng người phụ nữ chỉ nhẹ nhàng vỗ bả vai cô, sau đó xoay người đi tới chỗ người đàn ông ở cách đó không xa.Cuối cùng hai người họ sóng vai rời đi.Nam sinh lạ mặt chỉ vào hàng ghế dài gần đó: “Chúng ta ra kia ngồi đi.”Phùng Thu rời mắt, cùng cậu ta tới ghế dài rồi ngồi xuống, cô mới quay sang hỏi: “Cậu biết tôi à?”Nam sinh lạ mặt gượng cười: “Từ ngày nhặt được thẻ mượn sách của cậu, nó vẫn luôn nhắc đến cậu, tôi không muốn biết cậu cũng khó. Hôm đó người tới thư viện tỉnh đón nó là tôi, tôi là anh họ của Tạ Phùng Thanh, tên Lương Phỉ.”Trong đầu Phùng Thu như có gì đó nổ tung ầm ầm, cô gần như không nghe rõ mấy câu cậu ta nói sau đó.“Cậu nói gì cơ?”Lương Phỉ: “Tôi tên Lương Phỉ, là anh họ Tạ Phùng Thanh.”Phùng Thu lắc đầu: “Không phải.”“Hôm đó người tới thư viện tỉnh đón nó là tôi.” Lương Phỉ nói: “Không phải chiều hôm đó cậu đứng cạnh nó à, đáng lẽ phải thấy chứ, thật ra hôm đó tôi tới là muốn nhìn cậu.”Phùng Thu: “Cậu nói cậu ấy nhặt được gì?”Lương Phỉ ngẩn ra: “Nó không nói với cậu à?”“Cậu nói, lúc trước thẻ mượn sách, của tôi, là cậu ấy nhặt được?” Phùng Thu cảm thấy trong cổ họng mình như có thứ gì đó mắc lại, mở miệng nói chuyện cực kỳ khó khăn: “Vì sao, cậu muốn tới thứ viện nhìn tôi?” “Nó vẫn chưa tỏ tình với cậu à?” Lương Phỉ kinh ngạc nói: “Tôi tưởng… Tôi thấy cậu đích thân tới đây, lại còn khóc như vậy, tôi tưởng hai người đã…” Cậu ta dừng lại, quay đầu nhìn về phía cửa phòng bệnh đóng chặt, giọng nói thấp xuống.“Mày nhát chết đi được.”“Cũng phải, ngay cả câu mở đầu để bắt chuyện với cậu ấy mà mày cũng nghĩ được mười mấy cái.”Lương Phỉ lẳng lặng nhìn về bên đó, không biết là đang độc thoại một mình, hay là đang nói với Tạ Phùng Thanh.“Nếu mày tỉnh lại, có phải sẽ nói rằng ‘cái này đâu gọi là nhát, cái này gọi là tính trước làm sau, ung dung mưu tính’ không.”Nhưng không ai trả lời cậu ta.Lương Phỉ học hành không được coi là tốt, thành tích ngữ văn nát bét, chưa bao giờ nhớ được mấy bài thơ văn cần học thuộc lòng nên thường xuyên bị Tạ Phùng Thanh mắng.Vậy mà giờ phút này cậu ta lại phát hiện bản thân nhớ rất rõ cuộc trò chuyện với em họ mình từ hơn một tháng trước, nhớ rất rõ, hệt như mới ngày hôm qua.Chiều hôm đó hình như Lương Phỉ đang chơi game với đám anh em ở phòng riêng trong quán net, khi tình hình chiến đấu đến giai đoạn quyết liệt, chiếc điện thoại để bên cạnh bàn phím lại đổ chuông không ngừng.Lương Phỉ bớt chút thời gian nhìn sang, nội dung gửi đến không hề bổ ích, người độc thân chỉ nhìn một cái thôi là đã muốn xoá luôn.Lương Phỉ lớn lên cùng Tạ Phùng Thanh, cậu ta biết nếu giờ bản thân thật sự không trả lời, có lẽ về sau sẽ bị tên chó này tìm cơ hội “báo đáp”. Ngẫm nghĩ xong, cậu ta bớt thời gian miễn cưỡng trả lời.Đồng đội hố một nhát, trò chơi kết thúc sớm.Đồng đội khác thì đang nghe điện thoại, không thể chơi ngay được, Lương Phỉ tạm thời rảnh rỗi nên bắt đầu điên cuồng lên án.Đồng đội còn chưa nói chuyện điện thoại xong, nên đương nhiên không thể chơi được.Bên kia yên tĩnh vài giây, sau đó lại gửi đến một tin nhắn.Lương Phỉ thấy ghê răng.Lúc này vừa hay người đồng đội gọi điện thoại kia cúp máy.Tin nhắn gửi đi, người anh em vừa cúp máy kia đã mang theo vẻ mặt áy náy nhìn cậu ta: “Xin lỗi người anh em, bạn gái tôi tức giận, tôi phải về dỗ cô ấy, hẹn lần sau nha.”Lương Phỉ: “…”Đệt.Điện thoại yên lặng vài giây.Lương Phỉ hoàn hồn từ trong hồi ức, cậu ta lẳng lặng nhìn phòng bệnh ở phía trước, sau đó nhẹ nhàng nói thầm trong lòng:“Họ Tạ kia, nếu mày còn không tỉnh lại, anh sẽ từ từ nói hết bí mật còn lại cho cậu ấy nghe.”–Hết chương 11!