Chưa đến 9 giờ, Úc Lạc Thừa đã tắm rửa xong. Trông thấy bộ đồ ngủ mà Túc Lễ chuẩn bị cho cậu treo trên móc, cậu do dự một chốc rồi vẫn quyết định mặc đồ ngủ của mình. Cậu cảm thấy mặc đồ của Túc Lễ nó kỳ kỳ sao ấy.Sau khi lau khô tóc và lau sạch nước trong phòng tắm, cậu quay về phòng ngủ tiếp tục làm bài tập.Kim đồng hồ chỉ 11 giờ.Bên ngoài phòng ngủ vô cùng im ắng, cậu xỏ dép bước ra ngoài đi một vòng nhưng vẫn chưa nghe thấy tiếng cửa. Cậu bước ra ban công nhìn xuống, chỉ có đèn đường tiểu khu vẫn sáng và yên tĩnh, không thấy người nào đi qua.Túc Lễ nói tầm 8 9 giờ về, nhưng bây giờ đã là 11 giờ rồi.Vừa định lấy điện thoại ra nhắn hỏi Túc Lễ, cậu chợt nhận ra mình chưa có số điện thoại của hắn.Cậu toan cất điện thoại về túi bỗng phát hiện một tin nhắn lạ, mở ra xem - tin nhắn của Phùng San Hương.Nhìn đoạn văn dông dài trên màn hình, Úc Lạc Thừa đọc rành rọt từng câu từng chữ một. Cậu thở phào nhẹ nhõm rồi bắt đầu trả lời."Cậu khựng một chốc, cảm thấy nhắn thế này lạnh lùng quá nên gõ thêm mấy câu.Sau đó, cậu tắt điện thoại như trút được gánh nặng. Cậu chưa từng nghĩ đến việc gia nhập vào gia đình mới của mẹ, tương tự như với gia đình mới của ba. Mẹ ít nhất còn gọi điện thoại và nhắn tin cho cậu. Còn ba, sau khi li hôn, ông không thèm gọi cậu lấy một lần.Đây là mà ba nói với cậu.Úc Lạc Thừa cất điện thoại vào cặp, đóng cửa phòng khách, rúc vào chăn.Nếu đã không còn nhà thì mình nên hiểu chuyện một chút, vì nơi nào mình cũng không được hoan nghênh.Không biết qua được bao lâu, Úc Lạc Thừa cũng thiếp đi. Trong mơ, cậu còn ôm mộng về một tổ ấm xa vời. Ấy là năm cậu còn nhỏ, ba mẹ cũng chưa lên thôn làm việc. Mẹ bế cậu ngâm nga bài nhạc dân ca, nhìn khoai lang đang được nướng trên bếp lửa. Ba mua cho cậu một chiếc xe đồ chơi từ thị trấn, huơ huơ trước mặt để cậu nhìn.Giọng điệu lít nha lít nhít lùng bùng bên tai, Úc Lạc Thừa nửa tỉnh nửa mê, ngọ ngoạy một hồi mới bừng tỉnh mở mắt.“Tỉnh rồi à?” Túc Lễ ngồi ghế xoay trước bàn, chân đạp ngay bậc thềm thấp của tatami, chống tay lên gối cúi nhìn Úc Lạc Thừa, nhìn cậu đăm đăm, nở nụ cười.Đôi mắt tham lam, u ám hệt như quỷ ăn thịt người trong phim kh ủng bố nào đó.Úc Lạc Thừa bỗng giật thót tim, ngồi phắt dậy. Sau đó, phòng sáng lên, hiện ra khuôn mặt tuấn tú, tươi cười của Túc Lễ. “Xin lỗi, làm cậu giật mình sao?” Túc Lễ đẩy kính, cười thú tội.Úc Lạc Thừa dụi mắt. Được nghe rõ tiếng lòng của hắn lần nữa làm cậu nhẹ nhõm hẳn, “Cậu về rồi à.”“À, hơi muộn rồi, tớ đi ăn đêm với mấy anh.” Túc Lễ liếc đồng hồ, đã 2 giờ rưỡi, “Tớ mới tắm xong nhưng nghe phòng này không có động tĩnh, không an tâm nên mới qua xem thử.”Úc Lạc Thừa xoa mắt, gật đầu cho có. Hắn thì không ồn thật, nhưng tiếng lòng đang lên sóng của hắn mới là thủ phạm. “Cơ mà… sao không mặc đồ ngủ tớ chuẩn bị cho thế?” Túc Lễ nhìn khuôn mặt ngơ ngác của cậu, nắm lấy cánh tay của cậu. Thấy cậu không phản kháng, hắn nhướng mày, vân vê cổ tay, cười hỏi: “Không thích sao?”Úc Lạc Thừa ngồi nghe giọng nói u ám của hắn mà run như cầy sấy, vội giải thích: “Tớ, tớ sợ làm dơ đồ cậu.”“Cậu tắm rửa sạch sẽ rồi thì sao mà dơ được?” Túc Lễ x0a nắn lòng bàn tay nhưng ngón tay chưa lẻn vào tay áo. Nhân lúc cậu còn đang ngơ ngẩn, hắn như cầu được ước thấy, sờ vào làn da mịn màng và ấm áp của cậu, nhỏ giọng dỗ dành: “Bây giờ mặc có được không?”Bị làm khó nên Úc Lạc Thừa nhìn hắn, “Đã muộn vậy rồi. Túc Lễ, cậu không buồn ngủ sao?”“Tớ có hơi buồn ngủ.” Túc Lễ gật đầu, lấy bộ đồ ngủ đưa cho cậu, thản nhiên nói: “Thay nhanh đi, được không? Hay là… muốn tớ giúp cậu?”Mặc dù hắn nói chuyện cực kỳ dịu dàng, thậm chí còn lịch sự hỏi ý kiến của Úc Lạc Thừa. Song giọng điệu hắn lại có chút cưỡng ép khó mà nhận ra, khiến Úc Lạc Thừa đang muốn từ chối cũng phải chuẩn bị tâm lý một hồi lâu.Nhưng giọng nói ríu ra ríu rít đã nhanh chóng xoa đi nỗi áp bức lẫn cưỡng ép kia, khiến Úc Lạc Thừa dễ dàng mất cảnh giác.“Được, được rồi.” Úc Lạc Thừa cầm đồ ngủ định vào phòng vệ sinh thay nhưng bị Túc Lễ giữ vai lại.“Cậu thay trong phòng là được, thay xong gọi tớ.” Túc Lễ đứng dậy, cầm điện thoại trên bàn bước ra ngoài, còn rất chu đáo đóng cửa giúp cậu.Hắn đang nghĩ được một nửa đã bị cửa chặn âm thanh lại. Úc Lạc Thừa liếc thời gian, hết chịu nổi ngáp ngắn ngáp dài. Cậu dụi mắt, c ởi đồ rồi mặc đồ Túc Lễ vào.Đồ ngủ lụa đen này hơi rộng so với cậu, cổ chữ V khoét sâu lộ gần hết cổ và xương quai xanh nên hơi lạnh. Úc Lạc Thừa hơi ngượng ngùng kéo cổ áo lên. Túc Lễ ở bên ngoài gõ cửa, “Thừa Thừa, thay xong chưa?”“Xong rồi.”Túc Lễ đẩy cửa bước vào. Trông thấy bộ đồ ngủ mà cậu mặc, hai mắt hắn sáng rực. Hắn li3m môi, cười nói: “Đẹp lắm.”Tiếng reo hò trong lòng cùng hoà nhịp với tiếng trống.Úc Lạc Thừa mắc cỡ kéo cổ áo, hơi bực bội nhìn hắn, “Túc Lễ.”“Ơi?” Túc Lễ nhìn cậu chằm chằm, đáp một tiếng cho có, đá giày ra ra leo lên giường cậu.Úc Lạc Thừa hoảng hồn, “Cậu làm gì đấy?”“Ngủ á.” Túc Lễ nói rất hùng hồn: “Tớ bất cẩn đổ coca ra giường làm chăn với giường ướt nhem rồi, không ngủ được.”“................” Úc Lạc Thừa câm nín, “Vậy tớ ra sofa ngủ nhé.”“Sofa chật lắm, ngủ không được mà còn khó chịu nữa.” Túc Lễ nắm cổ tay cậu lại rồi chen vào ổ chăn, bất đắc dĩ cười, “Thừa Thừa ơi, đừng nói cậu chê tớ nha?”“Không có không có.” Úc Lạc Thừa vội vàng phủ nhận.Túc Lễ nhìn cậu cười vô hại, nằm xuống vỗ vào gối cậu, “Vậy ngủ nhanh thôi, không còn sớm nữa.”Đã nói đến đây rồi, Úc Lạc Thừa cũng không nghĩ ra lý do để kiên quyết từ chối hắn. Túc Lễ vui vẻ ngâm nga hát trong lòng, cặp mắt rục rịch nhìn chằm chằm vào bụng cậu.Úc Lạc Thừa bị hắn nhìn chòng chọc mà ngứa râm ran, “Túc, Túc Lễ, tớ thích con trai đó.”“Ờ, tớ biết.” Túc Lễ ngáp một cái, “Thế nên?”Úc Lạc Thừa tức điên nhìn hắn, giận dữ la lên: “Không lẽ cậu không sợ hả?”“Hở?” Túc Lễ ngơ ngác nhìn cậu, chầm chậm chớp mắt.Úc Lạc Thừa tức xì khói, nằm xuống đắp chăn, “Cậu không sợ thì được.”Vậy cậu… nhỡ mà bất cẩn sờ trúng hắn cũng đâu phải là lỗi của cậu!Úc Lạc Thừa nhắm mắt cố gắng ngủ tiếp. Song sau khi bị Túc Lễ gây sự cả buổi, cơn buồn ngủ của cậu đã bay biến mất tăm. Hơn nữa, tiếng lòng của hắn quá ư là om sòm.Sau đó, tiếng sột soạt vang lên. Túc Lễ quay qua rồi dán chặt tay vào cánh tay cậu. Nếu là bình thường, có người dính vào sát như thế này chắc chắn sẽ làm Úc Lạc Thừa chạy té khói. Nhưng nghe được suy nghĩ của Túc Lễ, cậu chỉ cảm thấy bất lực với yên tâm.Tới giờ lên sóng kênh truyện kể bé nghe rồi.Úc Lạc Thừa nhắm mắt cười thầm. Túc Lễ có nhiều lúc khá đáng yêu.Úc Lạc Thừa nửa ngủ nửa tỉnh. Âm thanh của Túc Lễ dần trầm xuống và yên tĩnh hơn, song hắn vừa nói cái làm cậu tỉnh lại liền luôn.Trong bóng tối, cậu và Túc Lễ đắp chung chăn, nằm sát rạt vào nhau. Giọng nói trầm thấp mơ hồ vừa lười nhác vừa buồn ngủ vang bên tai cậu. Nghe hắn tưởng tượng càng lúc càng ảo, Úc Lạc Thừa ngồi phắt người dậy.“Ơ? Sao vậy?” Giọng nói ngái ngủ của Túc Lễ vang lên trong bóng tối. “Tớ, tớ đi vệ sinh cái.” Úc Lạc Thừa leo xuống giường, vội vã bước ra ngoài.Túc Lễ mệt lả người nên nằm rầm rì, xem mền như thỏ con của mình, ôm vào lòng ngủ.Úc Lạc Thừa uống mấy ngụm nước, đỏ bừng mặt đặt ly xuống, thở dài thườn thượt, vừa tức vừa ngại nhìn chằm chằm tấm hình của Túc Lễ nằm trên tủ tivi.“Đồ bi3n thái.” Cậu nh ỏ giọng mắng tấm hình.Một lúc sau, cậu vẫn thấy tức ói máu nên bổ sung thêm một cái định ngữ cho hắn, nhìn tấm hình bực bội nhỏ giọng mắng: “Đồ bi3n thái đầu óc đồi truỵ.”Cậu ngồi trên sofa một lúc lâu mới dần hạ hoả.Trong bóng tối, mọi thứ đều cực kỳ yên tĩnh.Cậu đúng là không dám quay về phòng ngủ, ngủ chung với hắn nữa nên đành phải nằm trên sofa. Cái sofa này rộng rãi thoải mái, không giống như ‘không thể duỗi thẳng chân’ mà Túc Lễ tả xíu nào.Cậu kéo chăn đắp lên bụng, quay lại nhìn ảnh của Túc Lễ, căm phẫn mắng: “Đồ lừa đảo.”Lúc mơ mơ màng màng sắp thiếp đi, Úc Lạc Thừa bỗng không hiểu tại sao Túc Lễ nhìn thấy lưng cậu, rõ ràng là cậu không thay đồ trước mặt hắn… Nhưng cơn buồn ngủ đã nhanh chóng che lấp nỗi nghi hoặc này, cậu ném hết ra sau đầu.Trên góc tường của phòng khách, theo tiếng thở dần đều, chấm đỏ nhỏ xíu nhấp nháy hai lần rồi khẽ di chuyển. Cửa phòng ngủ nhẹ nhàng mở ra.Cậu con trai mặc đồ ngủ thong thả bước đến bên cạnh sofa, ngồi xổm ngắm khuôn mặt đang ngủ say của Úc Lạc Thừa.Bàn tay ấm áp nhấc chăn lên, chạm vào bộ đồ lụa mỏng. Ánh mắt hắn đong đầy ý cười bất lực. Ơ, sờ được rồi.